Vietnamese Saddleback Church Forum
September 03, 2010, 04:31:41 pm *
Welcome, Guest. Please login or register.

Login with username, password and session length
News: Chúng tôi trân trọng những đóng góp, ý kiến của tất cả Anh chị em...khi tham gia forum này!
 
   Home   Help Calendar Login Register  
THANKSGIVING07
Pages: [1] 2 3 ... 10
 1 
 on: September 02, 2010, 08:35:39 pm 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 1 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
PHƯỚC? KHÔNG DỄ CHÚT NÀO!

Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ,
Chẳng đứng trong đường tội nhân,
Không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng;
Song lấy làm vui vẻ về luật pháp của Đức Giê-hô-va,
Và suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm.
(Thi-Thiên 1:1,2)



Nếu tôi là một sinh viên của Đại học Luật, hay nếu tôi là một luật sư, một chính khách tôi sẽ “vui vẻ và suy gẫm luật pháp ngày và đêm”, vì đó là con đường tôi chọn để đi cả đời mình. Và nếu tôi kiên trì nghiên cứu luật pháp trong một tinh thần như thế, một ngày kia, tôi sẽ trở thành một người khá am tường luật pháp.
Thế thì sao?
Khi đó, trong quá trình học tập bền bĩ, tôi sẽ phát hiện ra những ngỏ ngách, những kẻ hở của luật pháp và tôi sẽ biết cách lợi dụng khi cần đến để không vi phạm luật; nghĩa là vì hiểu biết rõ ràng, tôi sẽ là người tôn trọng luật pháp, đồng thời tôi cũng có thể có lắm MƯU KẾ để thực hiện mọi toan tính của mình.
Với một bản lãnh như thế, để thủ đắc một thứ lợi lộc nào đó, tôi sẽ trang bị cho mình đủ mọi “bùa phép” để làm nhiều việc lớn bé một cách “hợp pháp”. Tôi có luật pháp trong tay nhưng đôi chân của tôi ĐỨNG ở bên nào vậy kìa?
Và nếu nổ ra một cuộc tranh luận lớn nhỏ? Tôi đủ kiến thức và có thừa cách để tranh thắng hơn đối thủ mình, còn ai có thể hơn tôi? Tôi tự đặt mình NGỒI trên ngai của lòng kiêu hảnh.
Nhưng tôi ơi!
Có một thứ luật pháp không do loài người đặt ra, đó là luật pháp của Chúa Trời, luật pháp của Đức Giê-hô-va. Chúa là Đấng Hằng Hữu và luật của Chúa có giá trị trong mọi thời đại, không cần đến việc tu chính. Đừng tưởng có thể đem cái đầu nhỏ bé và sức mong manh của mình ra để đối địch lại uy lực vô biên của Chúa; để luồn lách, để qua mặt, hay để biện minh cho những hành vi tội lỗi của mình. Con người cao ngạo của tôi ơi! Nếu có đủ can đảm, hãy cứ thử xem! rồi sẽ thấy rằng chính luật pháp của Chúa sẽ bắt phục tấm lòng cứng cỏi, ương nghạnh và phản phúc. Tôi chỉ có thể tưởng rằng mình đã thắng, nhưng thật sự chỉ là dối lòng và thảm bại càng tệ hại hơn.
Chúa muốn tôi đón nhận luật pháp của Ngài để tôi tránh khỏi những hành vi ngu muội của những kẻ coi thường luật Chúa. Chúa đâu bao giờ muốn thấy tôi lợi dụng sự hiểu biết của mình để làm những việc ma mảnh, để biện minh cho những sai trái, để cứ tưởng mình tốt lành lắm trước mặt người ta và cả trước mặt Chúa Toàn Tri.
Tuy nhiên, trở lại từ đầu vấn đề, tôi cũng phải thừa nhận rằng, khó lắm để tôi có thể  “vui vẻ về luật pháp của Đức Giê-hô-va”, và khó lắm để giữ lòng trung tín mà “suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm”. Tôi ơi! tôi có thấy? Chúa muốn rằng tôi sẽ học luật pháp của Chúa một cách VUI VẺ, không phải chịu một áp lực nào. Chúa muốn tôi yêu thích những lời phán dạy của Ngài đến nỗi trong tâm trí tôi lúc nào cũng quan tâm đến, SUY GẪM cẩn thận để sống đẹp lòng Chúa của tôi. Bởi vì, tôi sẽ hưởng phước thật sự khi tôi làm như vậy. Tôi ơi! Muốn có phước, không phải dễ, nhưng nếu cảm thấy mình vẫn còn lòng ao ước được ở mãi bên Chúa, hãy cố gắng học tập, hãy trung tín và chiến đấu, hãy nhờ sức Chúa để thắng hơn chính mình. Rồi tự nhiên sẽ thấy PHƯỚC từ tay Chúa tuôn tràn trong đời sống.


 2 
 on: August 27, 2010, 02:24:20 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 11 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
RĂN BẢO KẺ GIÀU

Hãy răn bảo kẻ giàu ở thế gian nầy đừng kiêu ngạo và đừng để lòng trông cậy nơi của cải không chắc chắn (ITimôthê 6:17)

Đây là một lời nhắn nhủ, một nhắc nhở, cũng có thể xem như một mệnh lệnh của sứ đồ Phao-lô gửi cho Ti-mô-thê; mục sư trẻ tuổi đang chịu trách nhiệm coi sóc bầy chiên thánh.
Thử đặt mình trong vị trí của mục sư Ti-mô-thê, tôi thấy điều này quá khó thực hiện. Tôi, mục sư Ti-mô-thê sẽ nói ra những điều khó khăn đó sau đây:
Dù tôi là mục sư, dù tôi mang trọng trách với một đặc quyền được nể vì, nhưng tôi còn trẻ lắm. Những điều tôi có thể làm là khuyên nhủ nhẹ nhàng, nhưng sư phụ muốn tôi RĂN BẢO. Tôi răn bảo những người trẻ cũng đã là vất vả, chứ làm sao tôi có thể răn bảo những người lớn tuổi thuộc vào hàng trưởng bối của Hội Thánh tôi. Lại là răn bảo kẻ giàu. Người giàu nào cũng có cái tự hào của họ, vì họ thành công mà. Tôi, người hầu việc Chúa được tôn trọng nhưng “lên mặt dạy đạo” cho họ chắc là không dễ dàng gì. Điều họ hảnh diện chính là tài sản, của cải họ tạo dựng nên và sở hữu. Tôi lại nói với họ rằng đừng trông cậy vào đó, thì công việc nhà Chúa sẽ ra sao đây?
Tôi cũng muốn nhắc chính mình tôi khi tôi trực diện với Lời Chúa đến bởi một anh em nào đó của tôi, tôi sẽ có thái độ thế nào khi được “răn bảo”?
Khi tôi nghe Lời Chúa, khi tôi được chia sẻ những điều anh em học được, khoan hãy nói đến những khuyên nhủ, răn dạy; những suy nghĩ, những nhận định, những giải bày của anh em có động được đến lòng tôi? Chuyện rất thường tình, cùng một suy nghĩ, nhưng nếu một tôi tớ Chúa nói ra sẽ được tôi đón nhận một cách trân trọng đặc biệt hơn là một chia sẻ đơn sơ của một anh em nào đó. Đôi khi tôi vô tình để tâm hồn phiêu dạt trong khi anh em tôi nói, nhưng nếu là một bài giảng luận của một người đang ở trong chức vụ quan trọng sẽ khiến … tôi chăm chú nghe vì đáng phải lưu ý, ghi nhớ và tấm tắc.
Còn nếu tôi là người “giàu có”, một sự giàu có tâm linh trong Chúa hơn anh em tôi, giả dụ như thế. Tôi đang thi hành thánh chức lớn hay nhỏ, tôi không dám kiêu ngạo nhưng cũng khá tự hào. Tôi có kiến thức tâm linh dồi dào, có nhiều kinh nghiệm từng trải trong công trường thuộc linh, có nghĩa là tôi có một căn bản vững chắc và hợp pháp để dựa vào đó. Với một tầm cở như thế, những lời đơn sơ chân tình không đặc sắc của anh em tôi có tạo được một chút xao động trong lòng tôi, tôi nghe và học hay xem mọi sự đó như gió thoảng mây bay?
Lời của lẽ thật, lắm khi không dể dàng đón nhận, lại được “răn bảo” với một cá nhân chưa được định hình, định dạng rõ trong nhà Chúa, càng khó nghe ra hơn. Điều đó không thể coi thường, tôi ơi! đừng dối lòng mình, đừng tưởng mình có quyền nương tựa vào những sở hữu vật chất hay tâm linh mà không coi trọng anh em. Đừng tưởng mình đã đầy đủ, dư dật; Chúa có thể dùng anh em tầm thường để ”răn bảo” tôi một điều gì đó.
Nếu tôi được “răn bảo”, tôi có sẵn sàng hạ mình? Còn nếu tôi phải “răn bảo”, tôi có chuyên tâm học mọi điều phải nói từ nơi Chúa? Tôi có nghe Chúa phán với tôi qua anh em của tôi không?


 3 
 on: August 22, 2010, 12:03:23 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 15 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
.





 4 
 on: August 21, 2010, 01:02:38 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 15 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
NHÁNH NHO KHÔNG KẾT QUẢ

Ta là gốc nho thật, Cha ta là người trồng nho. Hễ nhánh nào trong ta mà không kết quả thì Ngài chặt hết; và Ngài tỉa sửa những nhánh nào kết quả, để được sai trái hơn. (Giăng 15:1,2)

Hình như tôi đã hiểu sai khi cho rằng Đức Chúa Trời không công bằng lắm trong việc trồng nho của Ngài. Đương nhiên là Chúa biết trước nhánh nào kết quả hay không kết quả, nhưng sao Ngài cho phép những nhánh không kết quả có sự bắt đầu và phát triển trên Gốc Nho? Đối với tôi, các nhánh trong thời kỳ tăng trưởng đều như nhau, chỉ có thể phân biệt được khi có dấu hiệu của sự ra hoa ra trái. Hơn nữa, việc kết quả hay không là từ gốc chứ, vì Chúa Giê-xu có nói tiếp theo “Như nhánh nho, nếu không dính vào gốc nho, thì không tự mình kết quả được,”, và tôi đọc thấy trong lời mở đầu này: “hễ nhánh nào TRONG TA…” rất rõ ràng kia mà. Tôi, nhánh nho đâu tự mình sanh ra trái; tôi, một Cơ Đốc nhân đâu tự mình tạo ra bông trái Thánh Linh. Và tôi đang gắn liền đời sống mình với Chúa của tôi, gốc nho thật.
Trên thực tế mà tôi biết được, đến một thời điểm nào đó đúng kỳ đúng lúc, người trồng nho sẽ cắt bỏ những nhánh èo uột, phát triển yếu, và chỉ giử lại những nhánh mập mạnh, xén bớt cả lá của nó nữa để dồn hết nhựa sống của cây cho việc trổ hoa kết quả. Nhưng, tôi không nghỉ là Chúa Yêu Thương trên trời cũng làm công việc thiêng liêng giống như vậy. Tội nghiệp cho những nhánh nho thuộc linh không tăng trưởng theo ý muốn của Ngài quá! Tôi muốn mình mạnh mẻ trong Hội Thánh của tôi lắm chứ, để làm việc này việc nọ như anh em, để góp sức trong một công trường có tầm cở quốc tế của Chúa lúc nào cũng cần đến sức của nhiều người. Nhưng tôi không thể vượt qua hạn chế của chính tôi, nếu tôi làm được thì mọi con dân của Chúa đều không còn là tín đồ tầm thường như tôi nữa mà đã trở thành mục sư hết rồi.
Như trên, tôi nói là tôi đã hiểu không đúng, như thế đó.
Tôi đọc lại Lời Chúa. “Hễ nhánh nào trong ta mà không kết quả”. Điều này không phải Chúa để tôi đoán, hay tôi giám định trong sự không chắc chắn mà thật chính tôi cũng biết là nhánh đó không còn trông cậy được gì nữa rồi. Một nhánh nho trong Chúa còn sống, nghĩa là còn tươi tốt, còn trổ lá xanh tươi, là vẫn còn hi vọng dù ốm yếu, không bằng người, vì trong nó vẫn còn sức sống. Còn nếu nhánh khô đi, tôi sẽ phận biệt được và nhận ra như chính Chúa biết, nhánh khô thì sẽ bị chặt bỏ thôi, và số phận thì xin hãy đọc tiếp trong Thánh Kinh, Giăng đoạn 15 này. Điều tôi cần phải biết thêm là, người cắt bỏ những nhánh nho đó không phải là tôi mà là người trồng nho, chính tay Đức Chúa Trời sẽ làm điều đó và chỉ có Chúa mới có quyền quyết định vì lợi ích của cả cộng đồng. Tôi chỉ tiếc cho ai đó là nhánh khô và tôi không thể làm điều gì hơn cho người.
Còn đối với tôi, nếu tôi vẫn sống trong Chúa, bằng nhựa sống từ Gốc Nho Thật, tôi phải chấp nhận sự tỉa sửa của Chúa để sai trái hơn cho nhà Chúa. Bởi chính điều đó nói rõ cho tôi biết rằng tôi không phải là nhánh nho khô, tôi vẫn còn được săn sóc cẩn thận bởi chính tay Chúa. Thế thì than vãn gì, thắc mắc gì, buồn phiền gì? Phải vui mừng vì mình còn được Chúa trân quí mà.
Việc của hôm nay: tôi đang ở trong tình trạng nào đây? Tôi vẫn tốt tươi trong Chúa hay tôi đang khô héo vì cạn dần nguồn sống từ Cứu Chúa của đời tôi? Tôi ơi! Đừng sống bằng ảo tưởng, hay dối mình, hoặc cho rằng thế này thế nọ; phải biết chắc mình đang sống, nếu không thì nguy lắm.

 5 
 on: August 12, 2010, 03:59:58 pm 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 35 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
ĐỀN THỜ

Có mấy người nói về đền thờ, về đá đẹp và đồ dâng làm rực rỡ trong đền thờ. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Những ngày sẽ đến, mọi điều các ngươi ngó thấy đây, sẽ không còn một hòn đá nào chồng trên hòn khác mà không đổ xuống. (Luca 21:5,6)

Trong hệ thống thờ tự của người Việt mình, có một bàn thở vô cùng đơn giản. Một tấm ván có kích cở khoảng 4-5 tấc mỗi cạnh, được đăt trên một chiếc cọc tròn cao vừa tầm và luôn được yên vị trước cửa nhà nhưng lại ở ngoài sân trống trải không có mái che. Đồ tế tự đặt lên trên thường chỉ một bát hương, và lễ là một ly nước lạnh với một chén gạo. Đơn giản vậy thôi, không hơn. Đó là bàn Ông Thiên.
Bàn thờ Ông Thiên không ai làm cầu kỳ cả. Còn đối với những loại bàn thờ khác, để tỏ lòng tôn kính một đấng thiêng liêng nào đó, hoặc với ông bà cha mẹ đã khuất, người ta lại tạo dựng uy nghi, hoành tráng, có dáng vẻ bề thế tùy theo mức độ giàu nghèo của gia đình, nhưng không ai dám làm qua loa. Rồi đến những đền chùa cũng vậy, những cái am, cái cốc nhỏ của những bậc tu hành xa lánh cõi thế ngày xa xưa lần lần được thay thế bằng những kiến trúc xa hoa lộng lẫy để tỏ lòng thành với đấng mà mình tôn thờ và cũng để bày tỏ cho mọi người về cộng đồng, về công đức, và cả niềm hảnh diện với tự hào nữa.
Không phải đó là việc làm của ngày nay, ngày xưa cũng đã vậy rồi. Đền thờ Giê-ru-sa-lem được diễn tả chỉ bằng mấy từ: nói về đền thờ, về đá đẹp và đồ dâng làm rực rỡ, cũng đủ minh chứng cho sự hảnh diện của các tín đồ thời đó đối với công trình có sự đóng góp chung để gọi là tôn kính Đấng bề trên.
Họ khoe với Chúa Giê-xu như vậy, nhưng Chúa chẳng những không khen cho một tiếng mà còn phán một lời tiên tri về sự đổ nát sắp xãy đến nay mai cho kiến trúc đáng tự hào dân tộc này.
Đối với người ta, Chúa có vẻ … lập dị quá, nhưng ở đây Chúa có vài điều muốn nói tôi. Lời Chúa từ ngàn xưa vẫn không nhạt phai những nhắn nhủ cho riêng tôi ngày nay.
Và, tôi nói những điều này với chính tôi trước đã. Có khi nào tôi tự hào về những cống hiến của mình để góp phần làm “vinh hiển Danh Chúa” qua những cái thấy được (vật chất hay công lao) khiến mọi người phải trầm trồ? Tôi dâng cho Chúa nhưng nếu được nhắc đến thì trong lòng thấy khoan khoái lạ. Điều tôi làm dĩ nhiên là tôi làm vì Chúa và Chúa biết Chúa thấy, nhưng tôi cũng muốn được nhiều người thấy nữa dù tôi chẳng bao giờ nói ra.
Tôi ơi! Chúa không nhìn bề ngoài, nhưng Ngài nhìn thấy trong lòng. Tấm lòng là đền thờ mà Chúa muốn tôi chăm sóc tận tình hơn là bỏ quá nhiều công sức cho đền thờ vật chất. Dù rằng phải cần đến những cơ ngơi, thiết bị, tiện ích… nhưng những thứ đó thật sự cần thiết hay mục tiêu hướng đến của tôi chỉ là để bằng người, để đem lại sự hấp dẫn cho cộng đồng, hoặc thỏa mãn cho riêng tôi? Vật chất có đó rồi tiêu tàn đó, nhưng đền thờ lòng nếu tôi dành riêng cho Chúa và chăm chút từng ngày cho tốt hơn sẽ tồn tại đời đời, và có một giá trị đáng kể để dâng hiến cho Chúa.
Tôi có chịu khó trang hoàng đền thờ lòng mình đủ để được điểm tốt trước mặt Chúa hay tôi chỉ thích tạo dựng những cơ sở vật chất đồ sộ để đời? Tôi hảnh diện với cơ ngơi của Hội Thánh tôi hay tôi tự hào rằng anh em tôi, trong đó có cả tôi nữa, là đền thờ đơn sơ nhưng có Thần của Chúa hiện diện? Tôi phải có những công trình để bằng người hay tôi đang âm thầm tạo dựng một cơ nghiệp đời đời không cần phải khoe ra nhưng làm Chúa hài lòng? Đền thờ của tôi, thân thể của tôi, cuộc sống của tôi đang dành cho Chúa sẽ được Chúa khen ngợi?
Đời sống tôi làm vinh hiển Danh Chúa sẽ tốt hơn mọi thứ thấy được chóng hư tàn kia.



 6 
 on: August 09, 2010, 01:09:08 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 47 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
CHIÊN HAY SÓI


Hãy coi chừng tiên tri giả, là những kẻ mang lốt chiên đến cùng các ngươi, song bề trong thật là muông sói hay cắn xé. (Math. 7:15)

Món hàng giả nào cũng có một hay vài khuyết điểm, không những về phẩm chất bên trong mà còn cả về hình dáng bên ngoài. Thật khó có thể phân biệt nếu nhìn qua loa, hay chỉ thử dùng một vài lần. Có khi thủ đắc lâu ngày một món đồ giả mà vẫn không biết mình đã và đang xài đồ sao chép,  cứ khoan khoái vì mình đã mua được với một giá nào đó. Tuy nhiên, những tiểu tiết giả vẫn hiện diện thấy được, chỉ do mình không chú ý thôi.
Còn đối với những kẻ giả danh giả dạng thì sao?
Đa phần, tính cách bên trong con người thể hiện rõ ra bên ngoài, trên nét mặt, qua hành động hay qua những cử chỉ đã trở thành quán tính. Cách nói, nụ cười, cái nhìn hay ngay trong cả cái bắt tay cũng có thể cho tôi một định hình sơ lược về người đối diện. Dĩ nhiên không phải ai cũng có những cảm nhận giống như nhau, cũng không phải lúc nào cũng đúng cho dù tôi luôn luôn nhắc mình rằng phải hết sức thận trọng. Bởi thế cho nên người xưa mới nói rằng “tri nhân tri diện bất tri tâm”. Nguy hiểm hơn, ngày càng có nhiều kẻ đạt đến trình độ sư phụ trong việc thay hình đổi dạng.
Bây giờ hãy nghe Chúa nói về tiên tri giả, người đứng trong vị thế quan chức của Chúa nhưng chỉ là giả hiệu, những kẻ nguy hiểm hơn gấp bội. Bên ngoài là lốt chiên, tức là không có gì phải e ngại, không cần thiết phải đề phòng và có vẻ là rất đáng tin cậy. Còn bên trong người đó, Chúa nói đích thị “muông sói hay cắn xé”. Tiên tri giả không phải chỉ là muông sói ở tình trạng bình thường (dù như thế cũng đã là đáng kinh đáng sợ), nhưng con sói đang ở trong trạng thái đói mồi hung tợn.
Năm tháng có thể biến tôi thành diễn viên xuất sắc đó. Tôi không cố tình để lường gạt người khác, tôi cũng vô cùng hiểu rằng tôi không nên tự biến mình thành mấy cái thứ giả hiệu chỉ để được lòng người, để dễ làm việc, để giữ an bình cho cộng đồng, hay để chính mình luôn luôn được tôn trọng. Nhưng, tôi ơi! Nếu hờ hửng một chút, tự kỷ một chút, xác thịt một chút, tôi sẽ trở thành một tiên tri giả lúc nào không hay. Càng biết nhiều về Lời Chúa, càng có thâm niên trong chức vụ, càng được mọi người yêu mến kính trọng, tôi càng dễ khoát lên mình một bộ lốt chiên hiền lành thánh thiện. Biết đâu lúc nào đó tôi không còn tỉnh thức canh giữ bề trong của tôi, con sói hung tợn thành hình từng ngày bởi sự lên mình kiêu ngạo được che đậy khéo léo, bởi sự bảo vệ danh tiếng mình đã khó nhọc gây dựng trong một khoảng thời gian dài, bởi chỉ lo củng cố cho hình ảnh của mình, đánh bóng mình, tự hào với quá khứ thành công ... bởi những mục đích riêng tư làm thỏa lòng mình chứ không phải làm việc như một tôi tớ trung tín của Chúa.
Và khi những điều đó đã thế chỗ của Chúa trong tôi, tôi không còn thật nữa, tôi, một TIÊN TRI GIẢ.


 7 
 on: August 05, 2010, 06:55:35 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 62 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
.





 8 
 on: August 05, 2010, 06:54:39 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 53 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
.







 9 
 on: August 05, 2010, 06:53:35 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 45 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
.









 10 
 on: August 05, 2010, 06:52:17 am 
Started by HDLinh - Last post by HDLinh
Read 44 times
HDLinh
Global Moderator
Hero Member
*****
Joined: Apr 2007
Posts: 827
.







Pages: [1] 2 3 ... 10
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.7 | SMF © 2006-2009, Simple Machines LLC Valid XHTML 1.0! Valid CSS!