|
|
January 27, 2012, 11:28:39 pm
|
|||
|
|||
| News: Chúng tôi trân trọng những đóng góp, ý kiến của tất cả Anh chị em...khi tham gia forum này! |
| Home | Help | Calendar | Login | Register |
|
1
on: January 21, 2012, 09:58:55 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 12 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
.
|
|||
|
2
on: January 21, 2012, 02:15:35 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 5 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
BƯỚC CHÂN KHÔNG NGẬP NGỪNG
Từ bài giảng luận “Không Vấp Ngã” CN Jan. 15, 2012 – Hội Thánh North Hollywood Ta đã dạy dỗ con đường khôn ngoan, Dẫn con đi trong các lối ngay thẳng. Khi con đi, bước chân con sẽ không ngập ngừng, Và khi con chạy, con sẽ không vấp ngã. (Châm Ngôn 4:11,12) Bước chân tôi sẽ không một chút ngập ngừng và tôi không bao giờ bị vấp ngã khi chạy. Mọi quyết định, mọi hành động trong đời tôi sẽ như vậy khi tôi nắm chắc được sự khôn ngoan và đi trong các lối ngay thẳng. Đó là lý thuyết, dù rằng không phải chỉ là lý thuyết xuông, bởi vì đây là Lời của Chúa, nhưng để đạt đến điều này, thì than ôi! có mấy ai được như vậy. Có lẻ cũng có, nhưng phải chăng quá hiếm hoi? Tại sao tôi bi quan như thế? Bao nhiêu người đã và đang mở Thánh Kinh ra để học tập từng ngày, từng giờ. Thánh Kinh là sách dạy sự khôn ngoan, Thánh Kinh là kim chỉ nam để hướng đến những lối ngay thẳng. Thế thì, toàn thể những người Cơ-đốc đều là những người thành công và không bao giờ vấp ngã trong đường đời, trong công việc hay trong cả những suy nghỉ của riêng mình? Có ai cho tôi một con số thống kê? Thánh kinh không thể sai, vậy thì điều không đúng đó nằm về phía tôi thôi. Chúa dạy tôi đường khôn ngoan, tôi học, chăm chỉ học với một người thầy không có ai trên thế gian này sánh kịp. Vậy mà theo thầy biết bao nhiêu lâu rồi, tôi có là trò giỏi không? Tôi không dám chắc, bởi càng học tôi càng thấy khó làm theo. Đôi khi những điều Chúa dạy đi ngược lại xu hướng của mọi người, nhiều điều khiến tôi không thể hiểu, có những điều mà chắc không ai thích làm cả, mà có làm cũng không trọn. Thế thì đến bao giờ tôi mới được khôn ngoan với sự giáo huấn trực tiếp của Chúa? Tôi biết những lối ngay thẳng, nhưng để theo những lối đó, lắm khi chỉ đem lại cho tôi những phiền toái, những bất tiện, hay bị xem là không bình thường như người cỏi trên. Điều đó làm tôi ngập ngừng, làm tôi chùn bước và có khi cũng là nguyên nhân đốn tôi ngã quị. Chúa nói rằng:Ta đã dạy dỗ con đường khôn ngoan. Điều đó có nghĩa là Chúa không giấu tôi gì cả về đường khôn ngoan. Cũng không phải hôm nay Chúa dạy tôi một chút, rồi ngày mai sẽ có những điều mới hơn. Những gì Chúa muốn nói với tôi về khôn ngoan thì đã được chép hết trong Thánh Kinh. Tôi đã đọc trọn Thánh Kinh nhưng tôi đọc bằng mắt trần hay tôi mở to mắt lòng để lãnh hội những điều Chúa dạy? Tôi tra tìm sự khôn ngoan trong Thánh Kinh theo nhu cầu và ước muốn của tôi hay tôi đọc Lời Chúa để học khôn ngoan theo cách Chúa quy định? Tôi đã học đường khôn ngoan không theo cách trở nên như một con trẻ, như Chúa đã từng dạy, và như thế làm sao tôi dám vổ ngực nói rằng mình là học trò ngoan của Chúa. Chúa nói tiếp:Dẫn con đi trong các lối ngay thẳng. Chúa không chỉ, nhưng Chúa trực tiếp dẫn tôi đi. Chúa cũng không dẫn dắt tôi một thời gian, hay trong một giai đoạn nào đó rồi thôi. Mỗi ngày tôi phải bước đi theo Chúa Thánh Linh, vậy thì Chúa đâu có lúc nào làm ngơ để tôi đi một mình, nhưng Ngài luôn dẫn tôi đi trong các lối ngay thẳng. Việc có chịu khó nắm chặt lấy tay Chúa và đi theo Chúa hay không là do chính tôi quyết định. Có lẻ một thoáng nào đó tôi tưởng như là mình lẻ loi, cô độc trên từng bước chân nhọc nhằn, và rồi tôi dễ dàng lạc lối khi rời mắt khỏi Chúa để hướng về một hấp lực nào đó. Chúa cũng đã từng cảnh báo cho tôi rằng: Có một con đường coi dường chánh đáng cho loài người; Nhưng đến cuối cùng nó thành ra nẻo sự chết(Châm ngôn 14:12). Tôi biết, tôi biết, nhưng đời sống có nhiều lối hấp dẫn lắm, làm tôi ngập ngừng và sai bước. Tôi phải để cả cuộc đời của mình để lắng nghe Chúa dạy tôi sống khôn ngoan. Tôi cũng phải đi trong sự chăn dắt của Chúa trọn cả cuộc đời mình. Tôi không phải là một học trò ngoan ngoản, nên lắm khi cũng bị vấp ngã hay ngập ngừng bởi xác thịt yếu đuối, bởi ham thích thế gian, bởi tưởng rằng mình đã trưởng thành và có đủ bản lĩnh. May thay! Chúa vẫn còn thương, Ngài vẫn sẵn sàng đưa tay đỡ tôi đứng lên, lại tiếp tục chỉ cho tôi các lối ngay thẳng và nhắc tôi luôn về sự khôn ngoan thật mà Chúa muốn tôi nếm trải để được hạnh phúc. Càng đi với Chúa, tôi càng phải cẩn thận hơn, để không vuột mất sự khôn ngoan và cũng tránh lạc bước vào những nẻo ác trên thế gian này. Tôi ước ao được như điều Chúa dạy: Khi con đi, bước chân con sẽ không ngập ngừng, Và khi con chạy, con sẽ không vấp ngã. Đó là hạnh phúc của tôi vì điều đó đồng nghĩa với việc tôi đang làm vui lòng Chúa và Chúa đang cứ dõi mắt theo tôi luôn, để gật gù khen tôi một tiếng “Được lắm!”. ![]() |
|||
|
3
on: January 13, 2012, 08:12:13 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 19 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
NƯỚC TRONG TAY CHÚA
Đoạn, Môi-se đem dân Y-sơ-ra-ên đi khỏi Biển đỏ, đến nơi đồng vắng Su-rơ; trọn ba ngày đi trong đồng vắng, kiếm chẳng được nước đâu cả. Kế đến đất Ma-ra, nhưng vì nước tại đó đắng, uống chẳng được, nên chi chỗ nầy gọi là Ma-ra. Dân sự bèn oán trách Môi-se rằng: Chúng tôi lấy chi uống? Môi-se kêu van Đức Giê-hô-va; Ngài bèn chỉ cho người một cây gỗ, người lấy liệng xuống nước, nước bèn hóa ra ngọt. Ấy tại đó, Đức Giê-hô-va định luật lệ cùng lập pháp độ cho dân sự, và tại đó Ngài thử họ. Ngài phán rằng: Nếu ngươi chăm chỉ nghe lời Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, làm sự ngay thẳng trước mặt Ngài, lắng tai nghe các điều răn và giữ mọi luật lệ Ngài, thì ta chẳng giáng cho ngươi một trong các bịnh nào mà ta đã giáng cho xứ Ê-díp-tô; vì ta là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa bịnh cho ngươi. Đoạn, dân sự đến đất Ê-lim; nơi đó có mười hai suối nước, và bảy mươi cây chà là; dân sự đóng trại tại đó, gần bên suối nước. (Xuất Ê-díp-tô ký 15:22-27) Khi lịch sử Y-sơ-ra-ên lật sang một trang mới, lúc Môi-se đưa dân tộc này rời khỏi Ê-díp-tô, những biến cố đầu tiên xãy ra liên tục đều có liên hệ đến nước. Biển đỏ tưởng chừng như môt trở lực ngăn cản bước chân của Y-sơ-ra-ên, đã phải mở ra một lối thoát không thể tưởng tượng nổi, và biển nước đó lại trở thành mồ chôn đạo quân hùng mạnh của Pha-ra-ôn quyết tâm đuổi bắt những kẻ nô lệ không có trong tay một thứ vũ khí nào để chống chọi lại. Rồi thì sự vui mừng chưa lắng dịu, đoàn dân đông đảo này lại ở trong một tình trạng hoảng loạn vì ba ngày không tìm thấy một giọt nước trong sa mạc Su-rơ, có chăng nữa chỉ là nước đắng không uống được ở Ma-ra. Tuy nhiên, sau đó họ đến đất Ê-lim và đóng trại bên mười hai suối nước trong lành, có cả những cây chà là xanh tươi đem lại một chút bóng mát. Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã dùng nước theo cách tốt nhất trong ý định tốt lành của Ngài. Ngài khiến biển mở ra đường để dân sự Ngài đi qua, và Ngài dùng sức mạnh của nước như một thứ khí giới tiêu diệt cả một đạo quân hùng mạnh. Đức Chúa Trời đã để cho dân Y-sơ-ra-ên tìm kiếm nước cho đến khi hoàn toàn tuyệt vọng, và Ngài đã đem lại sự sống cho họ chỉ với một cây gỗ nào đó. Rồi sau đó, Chúa đưa họ đến một nơi có đến 12 suối nước để thấy sự ban cho rời rộng của “Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi”. Đức Giê-hô-va chỉ đòi hỏi ở dân sự Ngài một điều: “... chăm chỉ nghe lời Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, làm sự ngay thẳng trước mặt Ngài, lắng tai nghe các điều răn và giữ mọi luật lệ Ngài”; Chúa cần sự vâng phục từ nơi những người thuộc về Ngài.Không phải Giê-hô-va Đức Chúa Trời chỉ đòi hỏi dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa phải thi hành mệnh lệnh này, ngày nay, tôi cũng phải nghiêm chỉnh chấp hành trong tất cả mọi hoàn cảnh của cuộc sống, nếu tôi đặt đời mình trong sự quản trị của Chúa. Bao nhiêu lần tôi cảm biết quyền năng vô biên của Chúa, bao nhiêu lần tôi bó tay sau những chuổi tự mình nổ lực để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, bao nhiêu lần tôi hưởng những ơn lành ngọt ngào ngoài sức tưởng tượng do Chúa ban cho; nhưng tất cả có khiến tôi luôn trung tín với Chúa, giử mình theo lời Chúa dạy và làm những việc công chính để sáng danh Chúa? Lắm lúc tôi cứ tưởng rằng mình tốt lắm, nhưng thật ra tôi chẳng khác gì dân Y-sơ-ra-ên cứng cổ mà Chúa cứ phải cưu mang, vì Ngài luôn yêu tôi cũng như vẫn luôn yêu dân sự của Ngài xưa kia. Chúa muốn tôi chăm chỉ nghe, lắng tai nghe, và Chúa cứ phán cùng tôi luôn mỗi ngày, nhưng tôi có thật sự muốn nghe, biết nghe và hết lòng-hết sức-hết ý để nghe tiếng của Chúa? Chúa cũng không muốn tôi chỉ lấy nghe làm đủ, nhưng Ngài trông mong tôi sẽ làm sự ngay thẳng, giữ mọi luật lệ của Chúa dù tôi sống ở đâu, làm gì và bất cứ lúc nào, như một đầy tớ ngay lành của Chúa đặt để giữa thế gian này. Tôi thì lúc nào cũng đòi hỏi ở Chúa đủ mọi thứ, nhưng Chúa thường hay dùng những thứ rất bình thường để bảo vệ tôi, dạy dỗ tôi và ban phước cho tôi. Tôi lấy làm lạ khi Chúa nói rằng: “Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa bịnh cho ngươi”, vì nếu tôi tuân thủ yêu cầu của Chúa, tôi đâu có bệnh gì để Chúa phải bận tâm. Thật ra thì tôi chủ quan quá, ngày nào còn sống trên thế gian này, tôi còn có nhiều cơ hội phải nhờ đến bàn tay chữa lành của Chúa, bởi vì thế gian này có quá nhiều thứ gây bệnh cho tôi, những thứ bệnh nguy hại đến cả linh hồn tôi chứ không phải chỉ vài thứ bệnh đã hành hạ dân Ê-díp-tô ngày xưa. Tôi cần lời hứa của Chúa và để hưởng phúc lợi này, tôi phải dặn lòng luôn chăm chỉ nghe Lời Chúa, luôn tìm kiếm trước cả mọi sự là “nước của Chúa và sự công bình của Ngài”, học tập để biết gìn giữ cẩn thận và làm theo mọi điều ngay lành như Chúa muốn. Chúa đã dùng nước một cách kỳ diệu. Tôi có thuận phục đủ để Chúa sử dụng tôi theo ý Ngài và làm nên những việc kỳ diệu không? ![]() |
|||
|
4
on: January 08, 2012, 07:28:09 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 24 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
PHỤC VỤ
Từ bài giảng luận “Một Thái Độ Mới- Một Đời Sống Mới” CN Jan. 01, 2012 – Hội Thánh North Hollywood ... Nhưng Đức Chúa Jêsus gọi họ mà phán rằng: Các ngươi biết những người được tôn làm đầu cai trị các dân ngoại, thì bắt dân phải phục mình, còn các quan lớn thì lấy quyền thế trị dân. Song trong các ngươi không như vậy; trái lại hễ ai muốn làm lớn trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ; còn ai trong các ngươi muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi mọi người. Vì Con người đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người. (Mác 10:42-45) [đọc từ câu 35] Làm việc với Chúa thật là khó! Chúa Giê-xu đưa ra cho tôi một gương phục vụ, đó là nhiệm vụ của Ngài khi đến thế gian này. Chúa Giê-xu có một lý tưởng hết sức minh bạch để theo đuổi và thực hiện. Ngài biết rất chính xác Ngài phải làm gì, phải có thái độ như thế nào trong trách nhiệm mà Ngài phải hoàn tất trên đất. Ngài đã sống đúng như vậy cho đến khi đạt mục tiêu đã được Đức Chúa Trời đề ra để cứu toàn thể nhân loại. Tôi không nghỉ là Chúa Giê-xu nêu trường hợp điển hình của chính Ngài để buộc tôi phải sống một cuộc đời giống y như Chúa. Có thể trong cộng đồng con dân Chúa có người đã học theo Chúa và sống như vậy, nhưng tôi không cho rằng đó là một hình tượng có tính cách đại chúng. Một khuôn mẫu phục vụ hoàn hảo chỉ có nơi Chúa Giê-xu và chỉ duy nhất một mình Ngài giữ trọn trong một đời sống trọn lành ngắn ngủi trên đất. Phổ quát hơn, điều Chúa muốn tôi phải nghỉ đến, làm theo và ai cũng có thể làm được là ở đầu của lời dạy dỗ này. Tôi, một con người rất người, cũng có thể mang nặng tính cách như hai con trai của Xê-bê-đê. Trong tôi luôn sẵn có một cái gì đó muốn hơn người. muốn người khác phải nể trọng mình, muốn ở trong vị trí mà người ta phải phục tòng, vâng lệnh và làm theo mọi điều do tôi đề ra. Người thế gian cũng làm giống như vậy. Tôi, người đã bước vào đời sống mới trong Chúa, bản chất đó không thể một ngày một buổi mà biến đi để thay thế bằng một thái độ khác hơn. Nếu Chúa ban cho tôi một chút khôn ngoan, một chút kiến thức, một chút ơn, hay một chức vụ, một trọng trách, một địa vị trong cộng đồng, tôi rất dễ tự biến mình thành một nhân vật quan trọng; và dù không nói ra, tôi vẫn mong rằng mọi người phải hết sức tôn trọng tôi. Nhưng than ôi! Chúa Giê-xu đã cho tôi một lời khuyên trái ngược với những gì tôi yêu cầu: “trái lại hễ ai muốn làm lớn trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ; còn ai trong các ngươi muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi mọi người”. Ngài dạy rằng nếu tôi thích làm lớn, ưa đặt mình vào vị trí trên trước; thời tôi hãy làm công việc của đầy tớ, của tôi mọi, của giai cấp thấp nhất trong cộng đồng. Điều đó không chỉ là nhận lấy một danh xưng mang dáng dấp khiêm ti, hay khoác lên nhiệm vụ một chút hạ mình, nhưng Chúa muốn tôi phải thật sự làm công việc của một người phục vụ. Trong thực tế, có người sắn sàng làm đầy tớ cho một người khác để được đứng trên nhiều người. Điều đó đâu chỉ xãy ra trong xã hội đầy cạnh tranh khốc liệt hôm nay, hai con trai của Xê-bê-đê ngày trước cũng làm y như vậy. Chúa Giê-xu xác định rất rõ ràng: “sẽ làm tôi mọi mọi người”, không phải chỉ là đầy tớ hay tôi mọi của riêng Chúa. Tôi có chấp nhận yêu cầu như vậy không? Tôi không thấy một lời hứa nào cả theo sau lời dạy này; nhưng đó là một thái độ, một tính cách, một công việc mà tôi phải học tập khi làm việc cho Chúa. Tôi không biết tôi sẽ nhận được gì nơi Chúa, khi tôi thay vì luôn hướng mắt lên một vị trí cao trọng, tôi sẵn sàng cúi xuống để “rửa chân cho anh em” như Chúa đã từng làm. Điều tôi đoan chắc là nếu lòng tôi ham muốn được cái gì nổi trội hơn anh em, chắc chắn tôi sẽ là nguyên nhân tạo tình trạng xấu cho cộng đồng như giữa các môn đồ của Chúa Giê-xu ngày xa xưa đó. Phi-e-rơ, một môn đồ luôn nổi bật của Chúa Giê-xu, một trưởng lão được đề cao của Hội Thánh đầu tiên, đã nói như thể này: “anh em đã được kêu gọi đến sự đó, vì Đấng Christ cũng đã chịu khổ cho anh em, để lại cho anh em một gương, hầu cho anh em noi dấu chân Ngài” (1Phierơ 2:21). Trong một khía cạnh, điều này cũng đáng để tôi góp thêm cho những suy nghỉ của mình, hầu cho việc làm của tôi trong Chúa không trở nên vô ích trước mặt Chúa. ![]() |
|||
|
5
on: January 01, 2012, 09:07:42 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 41 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
QUỐC TỊCH THÁNH
Từ bài giảng luận “Kẻ Thờ Lạy Vua” CN Dec 25, 2011 – Hội Thánh North Hollywood “...Vua dân Giu-đa mới sanh tại đâu? Vì chúng ta đã thấy ngôi sao Ngài bên đông phương, nên đến đặng thờ lạy Ngài” (Ma-thi-ơ 2:2) Ngay từ khi sanh ra, Chúa Giê-xu đã được biết đến như một vì vua của dân Giu-đa. Đến khi Ngài phải chịu đóng đinh trên thập tự giá cùng với hai tên cướp xấu xa kia, tấm bảng nhỏ trên đỉnh cây thập tự cũng được ghi rõ rằng Ngài là vua dân Giu-đa. Tuy nhiên, trong suốt những năm tháng Ngài đi đây đó truyền rao về nước Đức Chúa Trời, chẳng bao giờ Ngài để cho dân chúng tôn Ngài lên ngai vàng như đã ghi lại trong Tin lành Giăng đoạn 6 câu 15. Và đến cuối cùng, Chúa Giê-xu tuyên bố như sau: “Nước của ta chẳng phải thuộc về thế gian nầy. Ví bằng nước ta thuộc về thế gian nầy, thì tôi tớ của ta sẽ đánh trận, đặng ta khỏi phải nộp cho dân Giu-đa; nhưng hiện nay nước ta chẳng thuộc về hạ giới” (Giăng 18:36). Dầu vậy, Chúa Giê-xu thật sự là Vua trên muôn vua, Chúa trên muôn chúa. Tôi, một thần dân của thiên quốc, một người tôn thờ Chúa, như Phao-lô đã từng nói với anh em ở Hội Thánh Phi-líp: “chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Đức Chúa Jêsus Christ” (Phi-líp 3:20). Điều đó không có nghĩa là đợi đến khi Chúa Giê-xu trở lại thế gian này như lời Ngài đã hứa, tôi mới mang lấy quốc tich thiên quốc và đồng trị với Ngài. Ngay bây giờ, dù cho tôi có một hai quốc tịch khác nhau hay nhiều hơn nữa, tôi vẫn là người mang trong người quốc tịch của nước Trời, bởi cớ Chúa Giê-xu đã từng nói rằng: “nước Đức Chúa Trời ở trong các ngươi” (Lu-ca 17:21). Việc này quan trọng lắm sao? Phải, vô cùng quan trọng, vì chính tôi đặt mình vào địa vị nào thời tôi sẽ có cách sống, hành động và chăm chú về mục tiêu tương ứng. Khi tôi thường trú ở một quốc gia, tôi nghỉ ngay đến vấn đề nhập tịch. Trên nguyên tắc, hành động này vì bổn phận và quyền lợi của tôi đối với quốc gia đó. Tuy nhiên, trên thực tế tôi nhắm đến quyền lợi nhiều hơn theo định hướng riêng tư. Đến một lúc nào đó, tôi cảm thấy thất vọng với sự chọn lựa của mình, vì trên thế gian này không có một thể chế chính trị nào hoàn hảo cả. Ngày xưa khi dân Y-sơ-ra-ên yêu cầu tiên tri Sa-mu-ên tìm cho họ một vua như các dân tộc khác quanh họ, Đức Giê-hô-va đã tuyên phán như sau: “Hãy nghe theo mọi lời dân sự nói cùng ngươi; ấy chẳng phải chúng nó từ chối ngươi đâu, bèn là từ chối ta đó, hầu cho ta chẳng cai trị chúng nó nữa.” (1Samuên 8:7). Nếu tôi chăm chú về một quốc tịch nào đó để tìm kiếm điều mình muốn ở thế gian này, tôi có thể sẽ quên đi mình đang mang quốc tịch thiên quốc, hoặc là coi nhẹ hơn do tôi không cảm nhận được những đặc quyền mà quốc tịch này mang lại hoàn toàn miễm phí cho tôi. Chúa Giê-xu phán: “Ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật” (Giăng 10:10). Chúa biết điều tôi cần và Ngài cung cấp cho tôi dư dật, nhưng tôi lại thích những thứ mà tôi mơ ước bằng con mắt xác thịt của tôi. Điều mà tôi phải làm ngay hôm nay, chứ không phải đợi đến Thiên-Hi-Niên, là với quốc tịch thiên quốc được đặt lên tầm quan trọng hàng đầu, tôi sống và thể hiện một cuộc sống bằng ơn Chúa, để chứng minh có một thể chế chính trị toàn hảo ngay giữa thế gian này. Dầu tôi không phô trương hay cổ động rầm rộ, nhưng chính phẩm hạnh của một công dân thiên quốc có thể giúp ích và thay đổi được phần nào những điều thiếu xót và không hoàn chỉnh của môi trường tôi được Chúa đặt để như thể một chứng nhân tốt cho nước của Ngài. Tôi là muối của đất, tôi là ánh sáng của Chúa được đặt giữa thế gian. Tôi là công dân của nước Trời, tôi đang trông đợi Vua của tôi trở lại. Trong tinh thần đó, trước hết mọi bổn phận đối với một chính thể nào trên đất, tôi có bổn phận với quốc tịch thánh mà Chúa đã đóng ấn trên cuộc đời của tôi. ![]() |
|||
|
6
on: December 16, 2011, 05:06:42 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 56 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
.
|
|||
|
7
on: December 16, 2011, 04:56:00 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 46 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
Hỡi Bết-lê-hem!
![]() ![]() |
|||
|
8
on: December 08, 2011, 04:41:58 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 38 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
MỘT DÂN SẴN LÒNG
Từ bài giảng luận “Kẻ Sửa Soạn” CN Dec 04, 2011 – Hội Thánh North Hollywood ... chính người lại sẽ lấy tâm thần quyền phép Ê-li mà đi trước mặt Chúa, để đem lòng cha trở về con cái, kẻ loạn nghịch đến sự khôn ngoan của người công bình, đặng sửa soạn cho Chúa một dân sẵn lòng. (Lu-ca 1:17) (xin cũng đọc thêm Ma-thi-ơ 3:1-12; Mác 1:1-8; Luca 1:5-25; Luca 3:1-20; Giăng 1:19-28;) Người được nói đến ở đây là Giăng Báp-tít, một người hết sức đặc biệt. Cha mẹ ông được Thánh Kinh nói rằng “cả hai đều là công bình trước mặt Đức Chúa Trời, vâng giữ mọi điều răn và lễ nghi của Chúa một cách không chỗ trách được”. Ông là con cầu tự, lời cầu xin của cha mẹ ông được Đức Chúa Trời đáp ứng khi cả hai đều đã cao tuổi lắm rồi. Tên ông được Chúa đặt trước, chức vụ được đặc cách ban cho từ trong lòng mẹ, nhiệm vụ của ông đã được Chúa định sẵn. Sứ mạng của ông là người mở đường cho Chúa Cứu Thế, sứ điệp ông rao giảng là kêu gọi mọi người ăn năn, công việc gắn liền với tên ông là làm báp têm cho những người xưng tội mình và thuận phục Chúa. Chính Chúa Giê-xu cũng đã nhắc đến ông như sau: “trong những người bởi đàn bà sanh ra, không có ai được tôn trọng hơn Giăng Báp-tít”. Trên đời này chỉ có mỗi một Giăng Báp-tít là người được chọn để trở nên kẻ đi trước chuẩn bị cho sự giáng thế của Cứu Chúa Gê-xu, một người mang trọng trách rất lớn, một người dành cả cuộc đời mình chỉ để thực hiện một công việc duy nhất Chúa giao cho. Thế thì tôi học được gì ở Giăng Báp-tít, khi tôi không thể nào có được những điều kiện quá tốt như ông? Xin dựa vào câu gốc hôm nay để học một vài điều cần thiết, dù không mang một tầm cỡ lịch sử như cuộc đời của Giăng Báp-tít. ... chính người lại sẽ lấy tâm thần quyền phép Ê-li mà đi trước mặt Chúa. Không thấy có những phép lạ, những sự chữa bệnh hay một điều gì đó siêu nhiên trong công việc của Giăng Báp-tít. Thánh Kinh chỉ ghi lại sự kêu gọi ăn năn với những lời lẽ vô cùng mạnh bạo, hơi quá mức bình thường. Tôi cũng có thể có rất nhiều cơ hội để gặp được những tôi tớ Chúa đầy ơn, những người thật sự đang hầu việc Chúa bằng quyền năng và ân tứ được ban cho bởi Chúa Thánh Linh. Nếu tôi tớ Chúa có những lời giảng dạy giống như Giăng Báp-tít, nghĩa là không nhẹ nhàng êm ái chút nào; mà là những lời như sấm truyền, những quở trách, những khuyên bảo dứt khoát thỉ tôi sẽ đón nhận với tâm trạng ra sao? Chỉ là thử đặt một trường hợp như vậy thôi, chứ còn ngày nay hầu như ít khi tôi phải ở vào hoàn cảnh như vậy. Có một điều hơi lạ trong phần thứ hai của câu gốc. “Đem lòng cha trở về con cái”, không phải đem lòng con cái trở lại cùng cha, nhưng ngược lại. Đó phải chăng là một sự cảm thông, một cánh cửa tình yêu rộng mở để đón nhận những kẻ non dại trở về; và hơn tất cả, phải chăng Thánh Kinh muốn nói đến ân điển của Chúa ban cho những kẻ tội đồ không đáng được thương xót? Một điều khác, “(đem) kẻ loạn nghịch đến sự khôn ngoan của người công bình”, không giao cho kẻ loạn nghịch chỉ sự khôn ngoan nhưng là sự khôn ngoan của người công bình. Kẻ xấu mà khôn ngoan thì có thể càng xấu hơn, nhưng biến đổi chúng thành người tốt thì đúng là công việc chỉ có Chúa Thánh Linh thực hiện qua tôi tớ đầy ơn đầy quyền của Ngài sai phái. Điều cuối cùng “sửa soạn cho Chúa một dân sẵn lòng”. Đây là một vấn đề dành cho riêng cá nhân tôi. Tôi có thuận phục theo ý Chúa để trở nên con dân thật của Ngài, một công dân sẵn lòng dành vị trí cao nhất trong tâm trí và cả cuộc đời mình chỉ duy nhất một Cứu Chúa Giê-xu, môt đầy tớ sẵn lòng làm bất cứ công việc gì Chủ giao cho, một người sắn lòng vì anh em trong gia đình Cơ-đốc, một người sẵn lòng giao cả cuộc đời mình cho công việc của Thiên quốc? Tôi có thật sự đang đứng trong đội ngủ của một dân sắn lòng hay chỉ là hữu danh vô thực? Tóm lại, tôi có sẵn lòng nghe lời dạy bảo của những người đang mang trọng trách trước mặt Chúa, để Chúa Thánh Linh biến đổi tôi nên tốt lành hơn, xứng hiệp hơn với danh xưng con cái Chúa, và tên tôi có trong danh sách của một dân sẵn lòng chỉ dành riêng cho Chúa mà thôi? ![]() |
|||
|
9
on: December 01, 2011, 05:59:03 pm
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 49 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
SỐNG BIẾT ƠN
Từ bài giảng luận “Niềm Tạ Ơn Lớn” CN Nov. 27, 2011 – Hội Thánh North Hollywood Như vậy, vì chúng ta có phần trong một nước không hay rúng động, nên hãy cảm ơn, hầu cho lấy lòng kính sợ hầu việc Đức Chúa Trời một cách đẹp lòng Ngài (Hê-bơ-rơ 12:28) “chúng ta có phần trong một nước không hay rúng động”. Tất cả mọi vật chất chung quanh tôi đều thay đổi từng giây từng phút. Mọi quốc gia, mọi nơi chốn, và cả con người tôi, đều cứ biến đổi không ngừng theo thời gian. Dù tôi có chọn và thích thú với một quốc tịch nào đó, rồi cũng sẽ qua đi. Mọi cái đều không vững vàng, tồn tại hay giữ nguyên trạng đời đời. Vậy mà tôi được là công dân của một nước không hề rúng động, một nước vững bền đến muôn đời. Tôi vẫn tạ ơn Chúa về mọi cái nhỏ nhặt làm đẹp đời sống tôi, nhưng tôi không thường cám ơn Chúa vì tôi là con dân của Ngài. Tôi xem đó như là một việc hiển nhiên, việc đó tôi đã một lần tạ ơn Chúa, rồi thôi, đâu cứ phải lập đi lập lại. Điều này quan trọng lắm. Chúa Giê-xu xưa kia đã từng dạy rằng: “Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.” (Math 6:33).Tôi vẫn luôn thích những cái được cho thêm kia, còn việc thuộc về nước của Đức Chúa Trời và học tập những mỹ đức như Chúa thì điều đó hình như mơ hồ quá đối với tôi. Nhưng nếu tôi không nhận ra việc chúng ta có phần trong một nước không rúng động thì khó mà hiểu được tại sao phải cứ cảm ơn Chúa luôn luôn. Bởi vì ... Đời sống theo Chúa đâu phải chỉ là bước vào nhà Chúa rồi lúc nào cũng vòi vỉnh xin Chúa cái này cái kia cho riêng cá nhân mình. Dĩ nhiên là tình yêu của Chúa không hề cạn cho tôi, nhưng Chúa muốn tôi trở nên một thành viên tích cực trong nước huyền nhiệm của Chúa. Nước đó không hề thay đổi, quốc gia đó là nơi cư trú phước hạnh vĩnh cữu cho tôi, nhưng chính tôi phải thay đổi cả cuộc đời mình để thích hợp với môi trường tuyệt mỹ của thiên quốc. Phao-lô từng nói với Hội Thánh Phi-líp rằng: “Nhưng chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Đức Chúa Jêsus Christ, Ngài sẽ biến hóa thân thể hèn mạt chúng ta ra giống như thân thể vinh hiển Ngài, y theo quyền phép Ngài có để phục muôn vật.” (Phil 3:20,21). Tôi phải được biến đổi để Chúa giao công việc trọng đại cho tôi, không phải đợi đến một tương lai xa tít; nhưng ngay bây giờ, tôi phải là tôi tớ của Chúa, là chứng nhân, là khâm sai, là người mang hình ảnh Chúa để đem thiên đàng đến với thế gian này. Ơn đó quá lớn lao đối với tôi. Tôi phải nhận thức rõ ràng để sẵn sàng hầu việc Chúa theo một cách nào đó Chúa chỉ định cho tôi. Tôi hầu việc Chúa với tinh thần kính sợ Đấng đã ban ơn quá rời rộng cho mình, để hết lòng - hết sức - hết ý mà phục vụ. Mục tiêu của cuộc sống tôi rất minh bạch: tôi là con dân của Chúa, tôi thuộc về thiên quốc, và đang phục vụ theo ý Chúa. Tôi không còn là tôi nữa, tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi. Chính vì vậy mọi việc tôi làm khi sống giữa đời thường phải là những việc đẹp lòng Chúa. Trong một ví dụ của Chúa Giê-xu, người chủ nói với đầy tớ của mình rằng: Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi.(Math 25:21). Được làm công việc cho Chúa là phước hạnh, được Chúa giao công việc cho là một nổi vui mừng không có gì sánh bằng. Tóm lại, tôi phải đủ trưởng thành để biết việc mình là công dân một nước không hề rúng động, để được Chúa đặt vào một vị trí trong kế hoạch yêu thương của Ngài, để tận tậm trong nhiệm vụ Chúa giao và cứ nhắm mục đích tối thượng mà vững bước đức tin. Đó là đời sống biết ơn Chúa. ![]() |
|||
|
10
on: November 24, 2011, 11:41:53 am
|
||||
| Started by HDLinh - Last post by HDLinh |
Read 43 times
|
|||
|
HDLinh Global Moderator Hero Member ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Joined: Apr 2007 Posts: 946 |
Tạ Ơn
Từ bài giảng luận “Tin Kính và Tạ Ơn” CN Nov. 20, 2011 – Hội Thánh North Hollywood Phải bền đổ và tỉnh thức trong sự cầu nguyện, mà thêm sự tạ ơn vào. (Cô-lô-se 4:2) Không chờ đến Lễ Tạ Ơn mới có những lời cám ơn Thiên Chúa. Không phải đợi đến khi được Chúa giải cứu khỏi một sự cố nào đó trong đời, một lời cầu xin khẩn thiết được nhậm, hay với một ơn ban đặc biệt, tôi mới bật lên những lời tạ ơn Chúa. Chúa ở cùng tôi luôn luôn, Ngài sẵn sàng làm ơn cho tôi bất cứ lúc nào. Tôi chỉ thấy ơn Chúa đối đải cùng tôi trong những việc lớn lao, còn mọi diễn biến bình thường trong cuộc sống tôi thì tôi thường cho là chẳng có gì đáng phải kể lể. Tinh thần tạ ơn Chúa không phải như vậy. Đời sống của con cái Chúa là một đời sống tạ ơn. Cuộc sống củ là một con người quên Chúa, nghĩa là chẳng biết gì đến ơn Chúa ban cho, “ vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm.” (Rô-ma 1:21). Đời sống mới bắt đầu với một thay đổi tâm linh, rồi thay đổi cả nếp sống, suy nghỉ, sinh hoạt ... nghĩa là nhờ ơn nhưng không của Chúa rộng lượng ban cho để trở nên một người mới với Đấng Christ thành hình dần dần trong tôi. Vấn đề ở đây không phải lúc nào mở miệng ra cũng “cám ơn Chúa, cám ơn Chúa”. Cám ơn Chúa như vậy dễ học, dễ làm lắm. Lời cảm ơn trên đầu môi chót miệng mà, đâu có gì khó để biểu diễn trước mặt mọi người, nhưng không thể làm như vậy trước mặt Chúa. Miệng nói lời tạ ơn thật khi lòng cảm nhận được mình sống bằng ơn Chúa và chỉ có ơn của Chúa mà thôi. Đọc lại những lời nhắn nhủ của Phao-lô đến các Hội Thánh: (Ê-phê-sô 5:20) Hãy thường thường nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta. (Phi-líp 4:6) Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời. (Cô-lô-se 3:17) Mặc dầu anh em nói hãy làm, cũng phải nhân danh Đức Chúa Jêsus mà làm mọi điều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha. (ITê-sa-lô-ni-ca 5:18). ... phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy. Vậy thì làm sao tôi có được một tinh thần tạ ơn Chúa chân thành? Nếu tôi đọc Lời Chúa với cả tấm lòng yêu mến, nếu tôi đến với Chúa bằng những lời cầu nguyện phát xuất từ con tim, nếu tôi đi thờ phượng Chúa với ao ước được gặp Chúa; sự tạ ơn cũng phải được Chúa nhìn thấy từ lòng biết ơn chân thật của tôi. Nếu mọi sinh hoạt tâm linh là bổn phận, tạ ơn Chúa cũng là một trong những bổn phận đó, tôi phải thường xuyên ghi nhớ và thể hiện. Nếu tất cả những điều kể trên là không thể thiếu và tôi phải xem như một “kỷ luật tâm linh” thì việc tạ ơn Chúa cũng phải được liệt kê trong danh sách. “Phải bền đổ và tỉnh thức trong sự cầu nguyện, mà thêm sự tạ ơn vào”. Sự tạ ơn không chỉ mang tính cách thêm vào để lời cầu nguyện gia tăng trọng lực, nhưng có một tầm quan trong ngang bằng với sự cầu nguyện. Nếu tôi bền đổ và tỉnh thức trong sự cầu nguyện, tôi cũng phải bền đổ và tỉnh thức trong sự tạ ơn. Bền đổ tức là không phải lâu lâu mới nhớ đến, không phải chờ đến quan trọng mới mở miệng tạ ơn; bền đổ là thường xuyên, là trung tín, là cứ nhẫn nhục làm từ ngày này qua ngày khác, không rời bỏ mục tiêu của mình. Tỉnh thức là biết rõ, hiểu rõ, chuẩn xác trong lời tạ ơn của mình; không phải là nói theo, nói cho qua chuyện hay chỉ để vui lòng người nhưng bảy tỏ chân tình ở trước mặt Chúa một cách thận trọng. Hôm nay, nhân ngày Lễ Tạ Ơn, tôi cần thẩm định lại sự tạ ơn trong tôi. Tôi có đang sống bằng sự cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh, bất cứ lúc nào và với cả tấm lòng biết ơn Chúa? Tôi phải bước đi trong nghĩa vụ này để càng ngày tôi càng cảm nhận được rằng: bởi lòng tạ ơn Chúa, tôi sẽ ở gần Chúa hơn và tôi sống có ích cho Chúa hơn trong sinh hoạt với mọi người quanh tôi. “Vậy, trước hết mọi sự ta dặn rằng, phải khẩn nguyện, cầu xin, kêu van, tạ ơn cho mọi người” (ITi-mô-thê 2:1). ![]() |
|||